CHUYỆN TÌNH MÙA HÈ…
Tớ gặp cậu vào một mùa thi, mùa của hoa phượng đỏ rực và mùa của những cơn mưa cuối tháng năm, mưa nhẹ… Cậu là bạn thân của anh trai tớ. Năm đó chúng mình cùng đi thi lên lớp mười ôm ấp bao ước mơ, bao hạnh phúc được đậu vào trường chuyên…
Thế rồi tớ cũng được học chung trường với cậu. Người con trai tớ rất thích ngay lần đầu gặp gỡ ấy! Người con trai được tớ cho là hoàn hảo. Cậu đẹp trai, cậu học giỏi, cậu hài hước… tớ muốn nhìn cậu mãi. Tớ cười nhiều lắm khi đi chơi với cậu.
Suốt ba năm học phổ thông tớ đã cố gắng mọi cách để được làm bạn thân với cậu, chỉ là bạn thân thôi!
Cậu đâu biết rằng cậu có ảnh hưởng lớn đến tớ biết nhường nào! Vì cậu tớ rất chăm học, vì cậu tớ phải cố gắng nhiều lắm… Để được cậu chú ý…! Nhưng bên cậu luôn có những cô bạn duyên dáng và đáng yêu… tớ không ganh tỵ với họ, tớ biết mình chỉ cấn cố gắng học thật giỏi để được cậu biết đến và có tớ vẫn đang tồn tại.
Những giờ lên lớp, những lúc tập thể dục, tập quân sự… tớ luôn có cậu, thế là đủ.
Mình cùng ngắm trăng sao…bao điều muốn nói… và chưa thể nói…vì lúc đó tớ chỉ cần một người bạn thân cùng học cùng chơi với tớ mà thôi.
Tình yêu ah? Tớ đâu biết, nhưng tớ biết nhớ đến cậu, biết buồn khi chờ mà cậu không đến, nhắn tin không trả lời, điện thoại không nghe máy, có những khi đứng trước nhà đợi mãi mà không thấy… nhưng chẳng dám giận hờn… để rồi khi cậu tìm tớ là tớ quên hết mọi chuyện. Tớ sợ sự im lặng và cậu cứ mãi im lặng như thế!...
… Những nụ cười hạnh phúc … sau đó là những nỗi nhớ về cậu… chơi vơi như sóng biển.
Thời gian như thôi đưa như những con sóng mãi vỗ vào bờ, tình cảm của tớ lớn dần theo năm tháng - khờ dại và tinh khôi, hồn nhiên trên những trang lưu bút về cậu thật ngọt ngào thật ấm áp về một người bạn học chung trường, chung lối nhỏ…chung kỉ niệm…
Mùa hè cuối năm học phổ thông tớ tung tăng đến bên cậu, tớ vẽ tương lai của tớ và cậu, mình sẽ vào đại học, học hết đại học… và mình sẽ yêu nhau…rồi tớ sẽ nói với cậu “ Mình đừng làm bạn thân nữa nhé! Tớ thích cậu, thích nhiều lắm!…”
Và rồi những lời yêu thương đó chẳng bao giờ được nói ra… vì trước mắt tớ là hình ảnh của cậu và người con gái khác tay trong tay đi dưới chiều mưa, dưới chiều mùa hạ, những cánh phượng…
Cậu sẽ học đại học, cậu sẽ yêu… nhưng người cùng cậu thực hiện ước mơ không phải là tớ…
Tim tớ tan vỡ! Tớ bật khóc, tớ nhận ra mình là một cô gái vô cùng ngốc… Tớ đã biết đau, biết ghen tỵ… và tớ thấy mình thật sự mất cậu, dù chưa từng có được cậu. Trống vắng, cô đơn… tớ nhớ cậu dù đang nhìn thấy cậu…
Tớ buộc phải học cách sống một mình, học một mình, đi thi một mình… kỳ thi tốt nghiệp không cần cậu.
Tớ vẫn đang sống tốt và học tốt, tớ buồn nhưng không tuyệt vọng… Mưa lại rơi, đi dưới mưa lòng tớ nhẹ nhàng nhưng thật lạnh muốn nghe lắm tiếng nói nụ cười của cậu “Có lạnh không Linh?”…
Rồi cậu và tớ cuốn theo dòng chảy của thời gian, xa mãi rồi hình ảnh ngây ngô của cô học trò chỉ biết im lặng ngắm nhìn cậu bước bên người con gái khác, hạnh phúc trong buổi chiều mưa nhẹ trên con đường đầy xác hoa phượng đỏ, màu đỏ như máu tim tớ… tớ khóc… khóc vì cậu!
Mùa hè cuối cùng và những cơn mưa, hoa phượng đỏ…. Mãi xa rồi hình ảnh thân thương của một thời. Tớ muốn gọi cậu một tiếng “anh” nhưng quá xa lạ. Mùa hè cuối cùng của tớ là như vậy đó đau nhói trong tim. Mỗi khi hè về tim tớ nhói lên một nỗi đau khó tả. Nỗi đau của tớ là cậu đó!
Mùa hè lại về, dù mấy năm đã trôi qua vậy mà, tớ không thể quên được cậu, cứ ngỡ mọi chuyện vừa xảy ra vào hôm qua vậy!
Mưa và hoa…hoa rơi khắp mặt đường… dặn lòng…thôi mơ…
Tớ đã nhận ra rằng cậu không hề có tình cảm khác lạ khi đối diện với tớ. Vậy mà ngây ngô tớ tin rằng một ngày tình yêu sẽ đến.
Nhiều năm đã trôi qua, tớ có thể gặp mặt cậu, tớ vẫn hằng ngày đi qua con đường năm nào con đường đó có bạn thân của tớ là cậu. Nhưng cậu không hề biết tớ đang nhìn cậu rất gần, rất rõ… Cậu vẫn đẹp, dáng của một người con trai thật hoàn hảo. Ngày đầu tiên tớ gặp cậu cũng vào một mùa hè… ( Tớ sẽ giữ mãi hình ảnh đó cho riêng mình, cậu sẽ không bao giờ biết lần đầu tiên đó, cô bé bị anh mình để lạc trong vườn hoa của trường đó chính là tớ, cô bé quê mùa…)
Tớ đã cố quên cậu như mọi điều cần phải quên trong cuộc sống này, tớ không còn muốn nghe bài “ tình thơ” nữa! Tớ không muốn nước mắt mãi nhạt nhoà trên những dòng lưu bút về cậu nữa… Nhói đau! Bao mùa hè đã trôi qua khi nhìn những cánh phượng đỏ rực tớ đã thôi nhớ về cậu… có lẽ vết thương thuở học trò đã lành. Hình ảnh cậu và người con gái kia không còn là nỗi đau trong lòng tớ nữa. Thật đấy tớ đã quên…
Vậy mà, hôm nay…
Cậu gọi tớ, tiếng gọi thân quen, giữa dòng người hối hả cậu đã nhận ra tớ. Tớ muốn né tránh…nhưng…! Tim tớ đập loạn lên, thổn thức… lần nữa trái tim ngu khờ của tớ không hiểu sao lại như vậy?! Cậu vẫn như ngày đầu tiên tớ gặp… chỉ có điều… cậu đẹp và hoàn hảo hơn… vẫn ngông và hiền hiền như vậy…
Mình cùng trò chuyện, bao kỉ niệm ngày thơ ấu ùa về… tớ cười hạnh phúc! Cậu vẫn là cậu, còn tớ ah? Vẫn như ngày xưa ấy tình cảm tớ dành cho cậu vẫn nguyên vẹn. Chỉ có điều cậu chưa biết tớ đã từng thích cậu, từng đau vì cậu…
Sau bao năm, cậu và tớ đang là sinh viên năm cuối, sắp bước vào đời. Tớ thầm nghĩ có phải là “duyên”…???
Cậu nhìn tớ thật lâu rồi nói: “ Tớ nhớ cậu…!” Tớ biết mình đang hạnh phúc, tớ cũng khóc… nhưng đó là những giọt nước mắt chờ đợi điều tưởng chừng như không thể, mưa ơi đừng làm trôi nước mắt của tớ nhé!?...Tớ muốn khóc…khóc vì cậu, vì tình yêu của tớ…
Thật lạ, cả hai chúng ta đang đứng giữa mùa hè, mùa mưa, mùa hoa phượng, gió thổi… lòng tớ ấm vô cùng… có phải tình yêu lại bắt đầu…???
Tác giả: Lê Chúc Linh
…Bạn Thân…
Lại một mùa đông nữa về... Gió vừa hôn lên làn tóc của nó. Nó nhớ anh, nhớ một người bạn hơn nó tám tuổi.
Anh cao, anh thông minh, anh có vẻ hiền và điển trai…
Anh ít nói và khó hiểu... vậy mà là bạn thân của nó, cô gái vui tươi hay nói hay cười hay làm trò... nó thấy anh cười khi đi chơi với nó.
Nó làm nhiều chuyện và nói nhiều câu… nhưng đó không phải là hành động của tình yêu... tình bạn chăng?... nó nghĩ…
Anh đâu lạnh lùng như nó nghĩ, anh cũng đầm ấm và galang... và nhiều hơn thế!
Ngày đó nó hay gọi điện cho anh hỏi những chuyện vu vơ không đâu vào đâu mà nó vẫn thấy lòng vui lạ.
Thế rồi nó và anh hay gọi điện cho nhau để nói chuyện chẳng đâu vào đâu như vậy đó...
Rồi nó ra trường đi làm xa, những cuộc gọi, những tin nhắn gửi đến anh càng nhiều hơn... nó thắc mắc mọi thứ và anh gần như là người thầy người thân trong cuộc đời của nó.
Anh giúp nó giải quyết tất cả những vấn đề mà nó cho là khó. Anh trở nên tin cậy hơn trong nó.
Nó nhớ gia đình...
Thế rồi nó cũng trở về cuộc sống vốn là của nó có gia đình có bạn bè và anh những người nó thương mến...
Anh trong mắt nó là người muốn đến là đến muốn đi là đi, không đầu không đuôi như vậy đó.
Anh là gió, gió mùa đông, gió mùa đông lạnh nhưng đủ ấm… gió thổi vô định… đến và đi… còn nó không phải là mây… không bay cùng gió…
Nó hiểu anh nhưng nó cũng có suy nghĩ... và nó cũng biết buồn... nó đâu giả vờ trẻ con và hồn nhiên mãi được.
Anh hay bỏ rơi nó và không cho nó một lý do. Có lần anh đợi nó cùng về rồi anh hỏi nó vài câu gì đó vu vơ rồi chạy vụt mất. Nó nhìn dáng anh dần khuất... anh nghĩ gì khi bỏ rơi nó trong buổi chiều và mưa dần buôn? Nó khóc yếu đuối...
Có những lúc anh hẹn với nó mà không đến... anh là người khó hiểu vậy mà...
Rồi một hôm chủ nhật anh ở quán cà phê gần nhà nó, gọi nó ra anh nói "Anh đã chia tay cô gái ấy rồi! Cô ấy nói dối anh" Hôm ấy anh nói nhiều lắm, nói như thể ngày mai anh không còn được nói nữa… nó cũng không nhớ anh đã nói gì... nhưng nó biết anh đau...
Cô gái ấy là người yêu của anh mà, không hiểu anh sao?
Anh ghét sự giả dối. Anh ghét ai nói dối, và hai người chia tay...
Nó dùng tình bạn chân thành để khuyên anh nên giữ cô ấy ở lại, cho cô ấy cơ hội và cơ hội ấy cũng chính là của anh. Vì nó biết anh yêu cô ấy, yêu nhiều lắm!
Anh buồn...
Nó biết…
Anh không thể khóc trước nó.
Vì anh là điểm tựa của nó mà. Anh không được phép khóc…
Ngày cô ấy có chồng anh có đau? Nó không hỏi vì nó biết câu trả lời.
Anh đau...
Nó biết...
Thế rồi nó thường hẹn anh ra nói chuyện nhiều hơn, cà phê thế thôi!...
Anh cười…
Nó vui và nó biết anh đã dần quên người con gái ấy. Người con gái một thời anh yêu tha thiết...
Với nó, anh không chỉ là người thầy, người bạn... mà còn là người nó biết ơn, anh đã giúp nó trải qua những ngày tháng khó khăn nhất khi bước vào đời, vào những ngày đầu tiên nó đi làm...
Nó ước cho mai sau anh tìm được một người thật lòng yêu anh tha thiết. Người con gái thật lòng …
Anh hạnh phúc…
Nó cũng hạnh phúc…
Nó biết nó và anh mãi mãi dừng lại ở vị trí là bạn, vì nó hiểu anh và hiểu chính nó…
Nó biết ghi vào lòng hai chữ “ xót xa “… dành cho người nó yêu. Không phải anh!
Cần thơ, ngày 29 tháng 09 năm 2010
Cua gửi một người bạn thân NTA.